Tôi thà không có tình yêu này chứ không bao giờ cho phép người ta sỉ nhục mình như thế...

  Anh là chàng trai tốt, chu đáo, gia đình khá giả và có công ty riêng. Tôi không đặt nặng gia cảnh giàu nghèo, anh chỉ cần có chí làm ăn, công việc ổn định, đặc biệt yêu thương tôi thật lòng. Tôi và anh mới yêu nhau được khoảng 6 tháng. Quãng thời gian đó so với một cuộc tình thì chưa là bao nhưng hai chúng tôi cảm thấy rất hợp nhau, cũng có dự định lâu dài cho tương lai.

  Tuy nhiên, bạn bè chơi chung đều nói rằng gia đình anh có điều kiện nên mẹ anh khắt khe trong việc tuyển con dâu lắm. Bà lúc nào cũng sợ con trai yêu phải đứa không ra gì, nó về chỉ để lợi dụng rồi đào mỏ nhà mình. Mỗi lần đến nhà anh chơi, bà dò xét, thăm dò xem có đứa nào có tình ý với con mình không để điều tra.

  Thú thật, tôi cũng cảm thấy hơi hoang mang. Gia đình tôi không giàu có gì, so với gia đình anh, nếu cổ hủ ra thì nhiều người sẽ bảo không môn đăng - hậu đối. Chính vì thế khi mọi người nói mẹ anh ghê gớm, tôi cũng đã hơi lo sợ. Nhưng rồi thấy tình cảm chân thành anh dành cho mình, tôi lại gạt đi suy nghĩ đó, can đảm đối mặt dù chuyện gì xảy ra. Ít nhất, tôi cũng phải tự mình về gặp mặt và dù thế nào cũng cùng nhau cố gắng vượt qua.

  Yêu nhau được 8 tháng thì anh bảo dẫn tôi về ra mắt. Mặc dù chưa có ý định cưới ngay nhưng tôi nghĩ điều này là cần thiết. Dù sao, sớm để bố mẹ hai bên gia đình biết chuyện tình cảm của mình cũng tốt. Tôi cũng cần phải xem thái độ gia đình anh ra sao. Tôi là con gái, không thể cứ cắm đầu cắm cổ yêu, không tính toán gì. Nhỡ sau này bố mẹ anh không chấp nhận, yêu nhau lâu rồi thì lúc đó người khổ sở chỉ là tôi mà thôi.

  Trước hôm tôi về ra mắt, anh cũng có mở lời với mẹ rồi. Theo lời anh kể, không thấy mẹ anh thái độ gì, chỉ bảo:

  “Cứ dẫn nó về đây”.

  Cuối cùng ngày định mệnh đó cũng đến. Tôi chuẩn bị khá kĩ cho ngày hôm đó, từ áo quần, quà cáp, hỏi xem mẹ anh thích gì, món ăn nên nấu ra sao…

  Khi tôi đặt chân đến cửa, mẹ anh ra đón. Bà nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới, tôi đã cảm thấy vô cùng bất an nhưng anh đã vội nắm tay tôi, trấn an vì biết tôi lo lắng, hồi hộp. Sau đó, chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau ở phòng khách, mẹ anh bắt đầu hỏi tôi khá nhiều. Trước mặt con trai, bà khá khéo léo, niềm nở chứ không tỏ vẻ làm khó tôi.

Trước mặt con trai, bà khá khéo léo, niềm nở chứ không tỏ vẻ làm khó tôi.

Trước mặt con trai, bà khá khéo léo, niềm nở chứ không tỏ vẻ làm khó tôi. (Ảnh minh họa)

  Sau đó, đến giờ chuẩn bị bữa cơm. Tôi vào bếp hỏi xem có giúp được gì không. Tới lúc này, bà lấy từ trong tủ lạnh ra một túi đựng thức ăn rồi bảo tôi: “Các món khác bác chuẩn bị từ sáng hết rồi. Còn món này nữa thôi, cháu nấu giúp bác nhé”. Tôi tươi cười nhận lời, định bụng nhân cơ hội lấy lòng mẹ anh. Tôi khá tự tin về khoản bếp núc, nấu món gì cũng không thành vấn đề.

  Nhưng khi tôi mở túi ra, tôi đã không thể kìm nén nổi cơn thịnh nộ của mình. Trong chiếc túi là 2 cái chân chó. Chỉ nhìn thôi là tôi đủ hiểu bà có hàm ý gì. Đứng cạnh tôi, mẹ anh hỏi:

  “Con trai bác bảo cháu nấu ăn ngon lắm, phiền cháu nấu món chân chó này thành món gì đó ngon ngon nhé”.

  Tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi nhẹ nhàng đặt lên mặt bàn túi đồ rồi cúi chào mẹ anh và quay đầu về.  Anh chạy theo tôi và không biết đã xảy ra sự tình gì. Tôi chỉ trả lời:

  “Anh vào bếp, gặp mẹ anh thì biết”.

  Tôi thà không có tình yêu này chứ không bao giờ cho phép người ta sỉ nhục mình như thế.

>> Bài viết hayBỏ vợ con để theo bồ trẻ đẹp, cuối cùng anh cũng nhận cái kết đắng!