Nhờ gia đình mai mối, vừa mới ra trường thì tôi đã kết hôn vì lúc ấy anh đã gần 30 tuổi, bố mẹ anh cũng nôn nóng có cháu, anh lại là cháu đích tôn. Vì quá vội vàng nên bà con, bạn bè ai cũng nghĩ bác sĩ bảo cưới, nhưng thật ra không phải thế.

  Vì chưa có thời gian tìm hiểu nhau nhiều, mãi tới khi cưới xong rồi tôi mới có dịp tiếp xúc nhiều với chị Hân, chị gái của anh. Chị gái chồng tôi năm nay đã 35 tuổi nhưng chưa lấy chồng và hiện sống cùng cả gia đình. Chị rất giỏi giang và đã ngồi lên ghế phó giám đốc của một chuỗi thời trang có tiếng.

  Bố mẹ chồng tôi tự hào về chị lắm. Tôi nghe anh kể trong nhà ít cháu gái, chị Hân lại vốn thông minh học giỏi từ nhỏ nên được mọi người cưng chiều lắm. Tuy nhiên, mãi đến giờ vẫn chưa chịu lập gia đình, cả nhà chồng tôi ai cũng lo sốt vó mà không dám làm căng vì sợ chị giận.

  Mẹ chồng tôi thuộc tuýp người phụ nữ bao dung, yêu thương, chăm lo con cái hết mực. Nhà có hai con nhưng kể từ nhỏ bà đã hiếm khi nào bắt hai con phải động vào việc nhà. Hai chị em lại học hành khá nên bà càng tạo điều kiện, để hai con có thời gian học hành nghỉ ngơi.

chị chồng khó tính

  Tôi đã được "nếm" điều này ngay sau khi cưới xong, vào một lần nhà có giỗ. Hôm ấy gần chục mâm bát sau khi mọi người ra về chỉ còn hai chị em. Ấy vậy mà chị chỉ quăng lại một câu rồi về phòng đóng sập cửa:

  "Em rửa nhé. Chị lên phòng nghỉ mai còn đi làm sớm".

  Mẹ chồng tôi thấy vậy liền đeo găng tay ra cùng tôi rửa chén:

  "Chị con từ nhỏ đã không thích rửa chén, dọn dẹp như vậy nhưng là tính tình tốt. Con đừng chấp nhặt chị làm gì. Hai mẹ con mình, một người rửa một người tráng chắc cũng xong nhanh thôi".

  Mẹ nói thế nên tôi cũng đành vâng. Nhưng quả thật càng sống cùng tôi càng thấy khó chịu vì sự ích kỉ của chị. Có lẽ công việc duy nhất của chị là đi làm và tận hưởng cuộc sống. Ngoài giờ làm chị về nhà không động tay đến một việc gì hết. Đến quần áo cũng là mẹ chồng tôi đem đi giặt rồi khi nào khô lại xếp gọn gàng đặt sẵn vào tủ cho chị.

  Món gì cũng không biết nấu nhưng lúc nào cũng đòi phải ăn ngon. Có hôm bận con nhỏ nên tôi chỉ nấu được một món mặn và một món rau lấy nước làm canh, chị nhìn mâm cơm, bĩu môi rồi bỏ luôn ra ngoài ăn. Cục tức muốn dồn lên họng rồi mà vì mẹ chồng tôi vội giảng hoà nên tôi lại nhịn. Tôi cũng không muốn không khí gia đình căng thẳng gì, cho tới một lần...

  Hôm đó nhà chuẩn bị có khách từ miền Tây lên chơi ra nên tôi tranh thủ dọn dẹp dần trước. Tháo hết rèm cửa ra giặt rồi lau dọn nhà, một mình tôi quay cuồng từ sớm. Cũng may thằng bé ngoan, biết mẹ phải làm việc nên đều tự chơi rất ngoan.

  Thế nhưng khi đang tất bật dọn dẹp nhà bếp, tôi bỗng nghe thấy tiếng con khóc thét lên. Giật mình sợ con gặp phải chuyện gì, tôi chạy ngay đến nơi tiếng khóc được phát ra.

  Đứng trước phòng chị chồng, cảnh tượng trước mắt khiến tôi thất thần. Con tôi đứng giữa phòng nước mắt giàn giụa, dưới chân là một chai nước hoa bằng thuỷ tinh vỡ tung toé. Tôi vừa chạy đến bế con lên thì chị ta đã hét toán.

  "Có mỗi việc trông con mà cũng không làm được. Trẻ con mà quậy như quỷ. Cô có biết lọ nước hoa đó đắt tiền lắm không?"

  Câu nói của chị ta khiến tôi tức điên người, cảm giác máu trong cơ thể như đang sôi lên.

  "Lọ nước hoa đó có đáng giá bằng cháu chị không? Thằng bé chẳng may làm vỡ nó, chị không sợ cháu chạm phải mảnh thuỷ tinh mà chỉ tiếc lọ nước hoa, lại còn la mắng. Bao nhiêu tiền tôi sẽ đền chị".

chị chồng ác độc

  Chị đứng sững sờ ngạc nhiên vì phản ứng của tôi. Cảm giác chưa đã, tôi nói thêm một câu rồi đóng sập cửa ra ngoài.

  "Tôi thật không hiểu người như chị sẽ làm mẹ thế nào".

  Thật sự, giờ phút này đây tôi không còn gì phải giữ ý với chị ta nữa. Tôi sẽ bàn ngay với chồng về kế hoạch ra ở riêng, có chị ta trong nhà thì không có tôi. Nếu còn kéo dài thêm cảnh này, tôi sợ mình sẽ phát điên mất.