Tôi với chồng đã thống nhất quyết định mọi việc dựa trên sự bình đẳng, vì thế mọi chi tiêu trong nhà sẽ chia đôi, còn lại mỗi người sẽ có thể tự do chi tiêu số tiền mình kiếm được, vì tôi thấy anh cũng là người quản lí chi tiêu tốt nên tôi đồng ý.

  Chồng tôi làm việc cùng công ty với tôi, anh lớn hơn tôi 5 tuổi. Thấy anh vẫn ế mãi và cũng có ý với tôi, các anh chị trong công ty tỏ ý muốn gán ghép với tôi. Sau nhiều lần đi ăn, đi uống cà phê với nhau, anh tỏ tình với tôi, anh cũng nhỏ ý muốn cưới sớm vì bố mẹ hối thúc quá nhiều. Thấy anh cũng chí thú làm ăn, không chơi bời đàn đúm, nhậu nhẹt, biết lo cho gia đình nên tôi đồng ý.

  Trong lúc hẹn hò, tôi là người rất sòng phẳng, nếu anh mời tôi ăn tối thì tôi sẽ mời anh uống cà phê hoặc tặng anh món quà gì đó. Anh rủ tôi mua đồ về nhà tự nấu, vừa đảm bảo, lại vừa có thời gian riêng tư cho 2 đứa. Cũng chính vì sự sòng phẳng của tôi, đã khiến tôi chưa thật sự hiểu rõ về anh. Về sau tôi mới nhận ra, mục đích chính của anh là tiết kiệm tiền.

  Sau khi kết hôn, giữ chúng tôi xảy ra nhiều mâu thuẫn, chủ yếu liên quan đến vấn đề tiền bạc. Tôi và chồng đều đi làm và có mức thu nhập khá nên chồng tôi đề xuất cả hai sẽ chia đôi chi phí sinh hoạt chung mỗi tháng, còn đâu tiền ai người ấy tiêu. Tôi cũng đồng ý, cũng tin anh vì anh chi tiêu rất hợp lí.

chồng không cho vợ giữ tiền

  Là vợ chồng của nhau rồi, chồng tôi thể hiện rõ là một người hết sức tằn tiện, keo kiệt với vợ. Cứ đến mỗi ngày lễ, chồng tôi thường chỉ mua tặng tôi 1 bông hoa hồng rồi tự mua đồ về nấu. Tôi nũng nịu, nói muốn mua thêm quần áo, son phấn đều bị chồng gạt đi. Anh nói: “Em giờ là gái có chồng rồi nên ăn mặc đơn giản thôi, dành tiền cho tương lai, lo cho con cái nữa. Anh cũng có chê gì em đâu”. Nghe anh nói cũng có lý, tôi chỉ biết ngậm ngùi.

  Vậy mà, ngay hôm sau, tôi thấy chồng bỏ ra 12 triệu để mua cho em trai anh ấy chiếc laptop. Tiếp nữa, chồng tôi chẳng tiếc tiền, cho ngay cậu em họ 3 triệu mừng đỗ đại học và có tiền trang trải học phí.

  Gần đây, tôi hay bị đau nửa đầu, mọi người đều khuyến khích nên đi khám sớm. Tôi muốn đến bệnh viện để khám nhưng lại vừa cho anh trai tôi vay tiền nên trong tài khoản không còn nhiều. Tôi đành nhắn tin cho chồng, bảo anh đưa tiền để tôi đi khám thì chồng gạt đi. Anh nói: “Đau nửa đầu là triệu chứng rất bình thường, anh cũng hay bị. Em cứ đợi đến lúc đau quá hãy đi khám, chứ giờ đi khám bác sĩ cũng chỉ cho thuốc nhức đầu uống thôi.”

  Tôi giận dỗi, đòi chia tay, chồng tôi lại hốt hoảng, van nài tôi nghĩ lại. Tôi đề nghị anh giao thẻ ATM của anh để tôi giữ, sẽ quản lý tiền chung về một mối thì anh vẫn không đồng ý. Anh nói tiền anh làm ra thì anh phải có quyền tiêu mà chẳng phải hỏi ý kiến ai. “Anh không muốn ngửa tay xin tiền vợ, nhục lắm!”, anh nói. Những ai đã từng trong hoàn cảnh của tôi, xin hãy cho tôi một lời khuyên. Tôi đang bức xúc và chán nản quá.