Tôi sững sờ trước sự phản kháng của con gái. Rồi đợi tôi dịu xuống, con gái hạ giọng: "Mẹ cấm cản chúng con không được gặp bố, điều đó không đúng. Bố mẹ không còn ở với nhau là hết duyên, nhưng dù thế nào thì đó vẫn là bố của chúng con".

  Trải qua 20 năm sát cánh bên nhau, tôi là hậu phương vững chắc cho anh gầy dựng sự nghiệp, tôi cố gắng lo chu toàn mọi việc, cuối cùng anh cũng sở hữu một công ty xuất nhập khẩu ăn nên làm ra.

  Ở tuổi năm mươi, tôi tưởng có trong tay cuộc sống viên mãn với gia đình nhỏ hạnh phúc cùng người chồng thành đạt và 2 cô con gái đến tuổi trưởng thành. Nhưng ngờ đâu chồng tôi có bồ - là cô nhân viên mới trẻ đẹp mới vào công ty anh thử việc.

  Khi phát hiện ra mọi chuyện, tôi đau đớn tột cùng như mất tất cả, cả bầu trời như sụp đổ, tôi đã đổ bệnh một trận thập tử nhất sinh, thậm chí còn có ý định tự tử. Trong những ngày tôi trên giường bệnh, anh vẫn ân cầm chăm sóc và dịu dàng với tôi nhưng tình cảm giữa chúng tôi đã có khoảng cách. Tất cả những cử chỉ ấy không khiến tôi được xoa dịu, ngược lại nó như con dao cứa vào trái tim tôi từng cơn.

Hơn 20 năm cùng nhau vượt qua giông bão, lại chẳng bên nhau trọn vẹn lúc bình yên!

  Sau khi tôi đã bình phục, anh đã chủ động thẳng thắn thú nhận tình cảm với người phụ nữ hiện tại mới là tình yêu thật sự của đời anh. Câu nói nhẹ nhàng từ anh nhưng lại xé nát lòng tôi, tôi cứ nghĩ vẫn còn chút hi vọng gì đó cứu vãn mái ấm gia đình, cú shock quá lớn khiến tôi ngất xỉu.

  Sau đó, tôi đã áp dụng đủ mọi cách níu kéo chồng nhưng không thành, thậm chí đã có lúc bế tắc cắt tay mình để tự tử nhưng được con gái kịp thời phát hiện. Vậy là tôi đành buông tay, chấp nhận mất tất cả.

  Anh tái hôn, một thời gian sau người phụ nữ trẻ ấy sinh con trai. Nhìn thấy họ hạnh phúc, tôi không thể can tâm. Nỗi đau bị phản bội vẫn giày vò trong lòng tôi, đáng lí ra hạnh phúc đó phải là của tôi, sự cố gắng, hi sinh bao năm đã bị đạp đổ tất cả.

  Tôi mù quáng trả thù, tôi lập nhiều nick giả, số điện thoại lạ gửi tin nhắn đe dọa, khủng bố và cảnh báo tất cả những việc bọn họ làm ngày hôm nay, quả báo sẽ tìm đến. Tất cả bạn bè chung của cả hai trước đây, mỗi khi có dịp gặp gỡ, tôi không ngớt lời nói xấu, kể lể về sự bạc bẽo của chồng cũ. Trong bữa cơm hằng ngày, các con đã phải vừa ngồi ăn vừa chịu trận khi nghe tôi trút giận khắc họa chân dung thiếu tư cách từ người cha chúng.

  Những người bạn ấy, ban đầu họ còn động viên an ủi, khuyên nhủ tôi nên buông bỏ để có được sự an nhiên trong tâm hồn. Nhưng riết thấy tôi quá sân hận, họ chỉ cúi đầu lắng nghe và dãn dần các lần gặp gỡ tiếp xúc.

  Rồi một ngày, con gái lớn của tôi dè dặt thông báo tin mừng con muốn kết hôn. Thông qua nhiều nguồn tin, tôi biết ông bà sui gia là gia đình nề nếp gia giáo. Vậy là tôi càng có cớ đem sự bội bạc của chồng cũ ra đay nghiến khiến con gái vô cùng khổ sở, dằn vặt.

  Nhưng rồi phản ứng của con gái làm tôi bất ngờ, con đứng dậy vừa khóc vừa nói to:

"Con xin mẹ hãy dừng lại. Mẹ soi gương nhìn lại bản thân đi xem gương mặt mẹ đã trở nên thay đổi biết chừng nào. Mẹ đã từng dạy con biết buông bỏ nhưng chính mẹ không làm được, và để cho sự thù hận chuyện quá khứ lấn át tất cả. Mặc cho những gì mẹ làm, bọn họ vẫn hạnh phúc. Rốt cuộc người bất hạnh nhất chỉ có mẹ".

chẳng bên nhau trọn vẹn lúc bình yên!

Tôi sững sờ trước sự phản kháng của con gái. Rồi đợi tôi dịu xuống, con gái hạ giọng: "Mẹ cấm cản chúng con không được gặp bố, điều đó không đúng. Bố mẹ không còn ở với nhau là hết duyên, nhưng dù thế nào thì đó vẫn là bố của chúng con".

Tôi lảo đảo rời khỏi bàn ăn, bước đến bàn trang điểm và soi gương mặt mình trong gương. Chính tôi còn không nhận ra mình nữa. Tôi đã đối xử tệ bạc với bản thân thế sao?

Chẳng nhẽ tôi đau đớn, phẫn uất vì bị phản bội là sai sao? Sao chỉ có mình tôi phải trả giá? Tôi đã sai ở đâu mà nhận cay đắng mất tất cả như hôm nay?

>> Bài viết đáng suy ngẫmĐến lúc nhận ra cần chồng cũ - tôi chỉ nhận được câu nói "phũ phàng"!