Sau đổ vỡ lần 2, tôi nhận ra người mình cần là chồng cũ và muốn quay về nhưng lý do từ chối của anh khiến tôi cay đắng, hụt hẫng.

  Hiện tôi làm mẹ đơn thân ở tuổi 28, độ tuổi mà người phụ nữ đang hạnh phúc bên gia đình nhỏ. Tôi lấy chồng lúc vừa tốt nghiệp đại học. Ở cái tuổi đó tôi vẫn còn rất vô tư hồn nhiên và tất cả đối với tôi đều màu hồng và ước mơ về cuộc sống gia đình hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà khi về nhà chồng tôi, tôi hụt hẫng về mọi thứ, hành động và suy nghĩ chưa chín chắn trước mọi vấn đề.

  Bố mẹ tôi là người miền Tây, trong khi anh lại là người Hà Nội gốc nền văn hóa vùng miền khác nhau, bố mẹ chồng sống mẫu mực, nguyên tắc đôi lúc tôi cảm thấy bị xét nét khiến tôi luôn cảm thấy ngột ngạt trong cuộc hôn nhân đó. Tuy rằng hai vợ chồng tôi vẫn rất yêu thương nhau nhưng mâu thuẫn giữa tôi và bố mẹ chồng cứ ngày một nhiều khiến cả hai cùng thấy mệt mỏi. Từ chuyện tôi lau nhà, rửa bát cũng bị soi rồi chê cả với chồng tôi mặc dù tôi cũng đã cố gắng rất nhiều. Vợ chồng tôi còn trẻ, thỉnh thoảng ra ngoài ăn và đi xem phim “hâm nóng” tình cảm cũng bị cấm.

chồng phũ phàng

  Đến sau khi tôi sinh con thì mâu thuẫn thực sự cao trào. Ông bà ngoại xuống thăm cháu mà không được bế chỉ vì bà nội lo: “Nhà bà ngoại ở xa đến, trẻ con nó không quen, dễ quấy khóc…”. Đồ ông bà ngoại mua tặng cháu cũng không cho mặc vì lo đồ rẻ không đảm bảo. Những chuyện như thế cứ tiếp diễn và tích tụ khiến tôi rất khó chịu.

  Rồi đỉnh điểm là hôm con tôi bị ốm, tôi bế chăm con cả ngày rất mệt nên đêm chồng bế thay cho t nghỉ một lúc. Đúng lúc đấy mẹ chồng tôi vào phòng và thấy nên quát um lên. Bà bảo tôi bóc lột con trai bà, rằng tôi ở nhà ăn bám mà không biết điều lại để chồng ngày đi làm đêm chăm con. 2 từ ăn bám khiến tôi không nhịn được nữa nên đã to tiếng nói lại. Hai bên xảy ra cãi vã rồi tôi bị từ mặt. Chồng tôi đã cố gắng hàn gắn nhưng không thể vì cả mẹ chồng và tôi đều không muốn nhịn. Sau đó, mẹ chồng dùng mọi cách để uy hiếp chồng tôi “dạy” lại tôi, quá mệt mỏi vì mọi thứ tôi quyết định ly hôn sau 3 năm chung sống.

  Tôi nuôi con với sự chu cấp hàng tháng của chồng. Ban đầu tôi cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống mẹ đơn thân nhưng bản chất người phụ nữ luôn cần được chở che, bảo vệ, vì thế được hơn 2 năm thì tôi gặp và lấy người chồng thứ hai. Cứ ngỡ anh ta sẽ mang lại cho mẹ con tôi một cuộc sống hạnh phúc nhưng chuỗi ngày sống trong những lời bàn tán rằng tôi đã có 1 đời chồng, dần dần anh cũng xui lòng, nhậu nhẹt rồi thậm chí đánh đập khiến tôi không thể chịu được. Lần thứ hai tôi lại ra tòa.

  Sau khi ly hôn tôi mới nhận ra không ai yêu mình và thương con mình bằng bố ruột nó nên muốn quay lại với chồng cũ. Tôi nhắn tin ngỏ ý nối lại tình cũ nhưng anh từ chối và cho biết sắp cưới vợ. Hụt hẫng nhưng vẫn chưa nguôi ý định, tôi đưa con đến lấy cớ gặp anh nhưng anh chỉ chấp nhận đón con chứ không đi chơi cùng tôi. Lúc này tôi biết mình thực sự không còn cơ hội. Và rồi tôi nhận được tin anh sắp cưới vợ mới.

đến lúc nhận ra cần chồng cũ thì anh lại phũ phàng

  Nhưng điều tôi thực sự đau đớn là khi nhận được tin nhắn của anh: “Em đừng nuôi hy vọng nối lại với anh nữa. Anh tốt với em chẳng qua vì con thôi. Dù không có vợ mới hay không thì chúng ta không thể quay lại vì anh không cần người phụ nữ ích kỉ, hám trai như em. Nếu không phải vì em hám trai thì con cũng không bị hành hạ”.

  “Ích kỉ, hám trai” ư? Tại sao trong mắt anh tôi lại xấu xa như thế được? Tôi cũng chỉ muốn có một gia đình yên ấm, hạnh phúc nhưng tại sao lại gắn cho tôi những từ kinh khủng đó? Lý do anh ấy không chấp nhận quay lại với tôi vì anh ấy nghĩ tôi đáng khinh như vậy sao?